Chương 75: Tình yêu đầu tiên

Mưa rơi tầm tã ngoài cửa sổ, từng giọt nước đập vào mái tôn tạo nên âm thanh đều đều như một bản nhạc buồn. Cô ngồi co ro trong góc phòng, ôm chặt đầu gối, đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều. Cuộc đời sao mà nghiệt ngã, mới hôm qua còn tưởng rằng mình là người hạnh phúc nhất thế gian, vậy mà hôm nay mọi thứ đã sụp đổ tan tành.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi. Mọi thứ xung quanh trở nên yên ắng lạ thường, chỉ còn lại nhịp đập của trái tim và những suy nghĩ miên man. Cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu, và phía trước còn rất nhiều điều đang chờ đợi. Cô biết rằng mình không thể quay đầu lại, không phải vì không muốn, mà vì con đường phía sau đã bị xóa nhòa trong sương mù của ký ức.

Những dòng chữ cổ xưa hiện lên trước mắt, mang theo bao nhiêu câu chuyện chưa kể. Mỗi trang sách là một cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, nơi mà trí tưởng tượng không có giới hạn. Con đường phía trước dài và xa, nhưng mỗi bước đi đều có ý nghĩa riêng của nó. Anh ta lật từng trang một cách cẩn thận, như thể sợ rằng một chút bất cẩn cũng có thể làm tan biến những bí mật đã được giữ gìn suốt hàng trăm năm.

Những dòng chữ cổ xưa hiện lên trước mắt, mang theo bao nhiêu câu chuyện chưa kể. Mỗi trang sách là một cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, nơi mà trí tưởng tượng không có giới hạn. Con đường phía trước dài và xa, nhưng mỗi bước đi đều có ý nghĩa riêng của nó. Anh ta lật từng trang một cách cẩn thận, như thể sợ rằng một chút bất cẩn cũng có thể làm tan biến những bí mật đã được giữ gìn suốt hàng trăm năm.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi. Mọi thứ xung quanh trở nên yên ắng lạ thường, chỉ còn lại nhịp đập của trái tim và những suy nghĩ miên man. Cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu, và phía trước còn rất nhiều điều đang chờ đợi. Cô biết rằng mình không thể quay đầu lại, không phải vì không muốn, mà vì con đường phía sau đã bị xóa nhòa trong sương mù của ký ức.

Mưa rơi tầm tã ngoài cửa sổ, từng giọt nước đập vào mái tôn tạo nên âm thanh đều đều như một bản nhạc buồn. Cô ngồi co ro trong góc phòng, ôm chặt đầu gối, đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều. Cuộc đời sao mà nghiệt ngã, mới hôm qua còn tưởng rằng mình là người hạnh phúc nhất thế gian, vậy mà hôm nay mọi thứ đã sụp đổ tan tành.

Con đường mòn xuyên qua khu rừng già dẫn đến một ngôi làng nhỏ bé ẩn mình sau những tán cây cổ thụ. Ngôi làng ấy không có trên bất kỳ tấm bản đồ nào, như thể nó tồn tại ở một chiều không gian khác. Người dân nơi đây sống giản dị, ngày ngày canh tác trên những thửa ruộng bậc thang, tối đến quây quần bên bếp lửa kể chuyện.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi. Mọi thứ xung quanh trở nên yên ắng lạ thường, chỉ còn lại nhịp đập của trái tim và những suy nghĩ miên man. Cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu, và phía trước còn rất nhiều điều đang chờ đợi. Cô biết rằng mình không thể quay đầu lại, không phải vì không muốn, mà vì con đường phía sau đã bị xóa nhòa trong sương mù của ký ức.

H

Đề cử truyện này

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn