Chương 138: Lựa chọn khó khăn

Đêm giao thừa, pháo hoa nổ tung trên bầu trời, sáng rực rỡ muôn màu sắc. Cả gia đình quây quần bên mâm cỗ, tiếng cười tiếng nói rộn ràng cả một góc phố. Bà nội chia mứt cho từng đứa cháu, mắt bà ánh lên niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. Đó là khoảnh khắc mà ai cũng muốn giữ mãi, khi tình thân là thứ quý giá nhất trên đời.

Khu vườn trước nhà bà ngoại lúc nào cũng xanh mướt, những luống rau thẳng tắp chạy dài theo hàng lối. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng. Bà ngoại ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, tay phe phẩy quạt, kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa. Giọng bà trầm ấm, đều đều như tiếng ru, đưa tôi vào một thế giới khác.

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy bé gái, hôn lên trán em, thì thầm, từ giờ, cuộc đời rực rỡ của hai tinh kim nhà họ Thẩm bắt đầu rồi. Em bé trong vòng tay tôi cười khanh khách, đôi mắt trong veo như hai giọt sương mai, hoàn toàn không biết rằng chị gái của mình đã trải qua bao nhiêu đau khổ ở kiếp trước để có được khoảnh khắc bình yên này.

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy bé gái, hôn lên trán em, thì thầm, từ giờ, cuộc đời rực rỡ của hai tinh kim nhà họ Thẩm bắt đầu rồi. Em bé trong vòng tay tôi cười khanh khách, đôi mắt trong veo như hai giọt sương mai, hoàn toàn không biết rằng chị gái của mình đã trải qua bao nhiêu đau khổ ở kiếp trước để có được khoảnh khắc bình yên này.

Khu vườn trước nhà bà ngoại lúc nào cũng xanh mướt, những luống rau thẳng tắp chạy dài theo hàng lối. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng. Bà ngoại ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, tay phe phẩy quạt, kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa. Giọng bà trầm ấm, đều đều như tiếng ru, đưa tôi vào một thế giới khác.

Đêm giao thừa, pháo hoa nổ tung trên bầu trời, sáng rực rỡ muôn màu sắc. Cả gia đình quây quần bên mâm cỗ, tiếng cười tiếng nói rộn ràng cả một góc phố. Bà nội chia mứt cho từng đứa cháu, mắt bà ánh lên niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. Đó là khoảnh khắc mà ai cũng muốn giữ mãi, khi tình thân là thứ quý giá nhất trên đời.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi. Mọi thứ xung quanh trở nên yên ắng lạ thường, chỉ còn lại nhịp đập của trái tim và những suy nghĩ miên man. Cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu, và phía trước còn rất nhiều điều đang chờ đợi. Cô biết rằng mình không thể quay đầu lại, không phải vì không muốn, mà vì con đường phía sau đã bị xóa nhòa trong sương mù của ký ức.

Khu vườn trước nhà bà ngoại lúc nào cũng xanh mướt, những luống rau thẳng tắp chạy dài theo hàng lối. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng. Bà ngoại ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, tay phe phẩy quạt, kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa. Giọng bà trầm ấm, đều đều như tiếng ru, đưa tôi vào một thế giới khác.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi. Mọi thứ xung quanh trở nên yên ắng lạ thường, chỉ còn lại nhịp đập của trái tim và những suy nghĩ miên man. Cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu, và phía trước còn rất nhiều điều đang chờ đợi. Cô biết rằng mình không thể quay đầu lại, không phải vì không muốn, mà vì con đường phía sau đã bị xóa nhòa trong sương mù của ký ức.

Đêm giao thừa, pháo hoa nổ tung trên bầu trời, sáng rực rỡ muôn màu sắc. Cả gia đình quây quần bên mâm cỗ, tiếng cười tiếng nói rộn ràng cả một góc phố. Bà nội chia mứt cho từng đứa cháu, mắt bà ánh lên niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. Đó là khoảnh khắc mà ai cũng muốn giữ mãi, khi tình thân là thứ quý giá nhất trên đời.

Khu vườn trước nhà bà ngoại lúc nào cũng xanh mướt, những luống rau thẳng tắp chạy dài theo hàng lối. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng. Bà ngoại ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, tay phe phẩy quạt, kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa. Giọng bà trầm ấm, đều đều như tiếng ru, đưa tôi vào một thế giới khác.

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy bé gái, hôn lên trán em, thì thầm, từ giờ, cuộc đời rực rỡ của hai tinh kim nhà họ Thẩm bắt đầu rồi. Em bé trong vòng tay tôi cười khanh khách, đôi mắt trong veo như hai giọt sương mai, hoàn toàn không biết rằng chị gái của mình đã trải qua bao nhiêu đau khổ ở kiếp trước để có được khoảnh khắc bình yên này.

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy bé gái, hôn lên trán em, thì thầm, từ giờ, cuộc đời rực rỡ của hai tinh kim nhà họ Thẩm bắt đầu rồi. Em bé trong vòng tay tôi cười khanh khách, đôi mắt trong veo như hai giọt sương mai, hoàn toàn không biết rằng chị gái của mình đã trải qua bao nhiêu đau khổ ở kiếp trước để có được khoảnh khắc bình yên này.

B

Đề cử truyện này

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn