Trong cái không gian ngập tràn âm hưởng City Pop ấy, cô xuất hiện. Không phải một mỹ nhân lộng lẫy, cô chỉ đơn giản là một bóng hình bước ra từ làn sương mờ của đêm muộn, đôi mắt trong veo nhìn anh giữa phố thị sầm uất.
Tiếng bass của bài "Trò Chơi" vang lên trong đầu anh, nhưng lần này nó không dồn dập mà lại nhịp nhàng như nhịp tim của một kẻ đang bắt đầu rơi vào lưới tình. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười lãng tử mà chỉ cần một giây thôi cũng đủ khiến thời gian ngừng lại.