Chương 2: Trò chơi của những ánh mắt

Họ không nói với nhau lời nào. Giữa họ là một "trò chơi" của những ánh nhìn và những bước chân vô định qua các con phố hẹp.

Tại trạm điện thoại công cộng: Anh nhấc máy, nhưng chẳng gọi cho ai, chỉ để ngắm nhìn cô qua lớp kính loang lổ vết mưa.

Dưới ánh đèn đường: Họ lướt qua nhau, mùi hương nước hoa nhẹ nhàng của cô hòa quyện vào làn khói thuốc mờ ảo của anh, để lại một nỗi vương vấn không tên.

"Trong thành phố này, người ta thường lạc mất nhau. Nhưng đêm nay, âm nhạc đã dẫn lối để hai tâm hồn xa lạ tìm thấy một nhịp đập chung."

Soobin

Đề cử truyện này

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn