Chương 3: Lá thư chưa gửi

Hắn bước vào đại sảnh, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông. Không ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, đôi mắt đã chứng kiến quá nhiều máu và nước mắt. Chiếc áo khoác dài phất phơ theo từng bước chân, tạo nên một hình ảnh uy nghi mà đầy đe dọa. Hắn là người đứng đầu gia tộc, vị trí mà hắn đã phải đánh đổi tất cả để có được.

Quán cà phê nhỏ nằm ở góc phố quen thuộc, nơi mà hai người lần đầu gặp nhau cách đây đã ba năm. Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, trời đổ mưa bất chợt, cô chạy vội vào quán để trú mưa và va phải anh, làm đổ cả ly cà phê lên áo sơ mi trắng tinh của anh. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cô biết, cuộc đời mình sẽ không bao giờ như cũ nữa.

Nhìn đôi mắt trong veo ấy, tôi biết, mẹ đã làm được, mẹ đã đầu thai thành em gái tôi rồi. Cả nhà sửng số. Trời đất, em bé yêu chị gái quá trời, chắc trong bụng cảm nhận được chị An Nhiên tốt với nó thế nào rồi. Nước mắt tôi lăn dài trên má, nhưng đó là nước mắt hạnh phúc, giọt nước mắt mà tôi đã chờ đợi suốt cả một kiếp người.

Nhìn đôi mắt trong veo ấy, tôi biết, mẹ đã làm được, mẹ đã đầu thai thành em gái tôi rồi. Cả nhà sửng số. Trời đất, em bé yêu chị gái quá trời, chắc trong bụng cảm nhận được chị An Nhiên tốt với nó thế nào rồi. Nước mắt tôi lăn dài trên má, nhưng đó là nước mắt hạnh phúc, giọt nước mắt mà tôi đã chờ đợi suốt cả một kiếp người.

Quán cà phê nhỏ nằm ở góc phố quen thuộc, nơi mà hai người lần đầu gặp nhau cách đây đã ba năm. Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, trời đổ mưa bất chợt, cô chạy vội vào quán để trú mưa và va phải anh, làm đổ cả ly cà phê lên áo sơ mi trắng tinh của anh. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cô biết, cuộc đời mình sẽ không bao giờ như cũ nữa.

Hắn bước vào đại sảnh, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông. Không ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, đôi mắt đã chứng kiến quá nhiều máu và nước mắt. Chiếc áo khoác dài phất phơ theo từng bước chân, tạo nên một hình ảnh uy nghi mà đầy đe dọa. Hắn là người đứng đầu gia tộc, vị trí mà hắn đã phải đánh đổi tất cả để có được.

Sương mù dần tan đi khi ánh bình minh ló dạng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây, chiếu sáng cả một vùng đồi núi trùng điệp. Thiên nhiên thức giấc trong sự yên bình, chim hót líu lo trên cành cây, hoa nở rộ khắp nơi. Cảnh sắc tươi đẹp ấy khiến lòng người rộn ràng niềm vui, như thể tất cả những phiền muộn của ngày hôm qua đã bị gió cuốn đi mất.

Quán cà phê nhỏ nằm ở góc phố quen thuộc, nơi mà hai người lần đầu gặp nhau cách đây đã ba năm. Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, trời đổ mưa bất chợt, cô chạy vội vào quán để trú mưa và va phải anh, làm đổ cả ly cà phê lên áo sơ mi trắng tinh của anh. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cô biết, cuộc đời mình sẽ không bao giờ như cũ nữa.

B

Đề cử truyện này

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn