Chương 5: Cổng Biệt Thự Và Con Đường Trước Mặt

Tôi nhìn lên cửa sổ tầng hai. Ánh đèn vàng ấm. Bóng hai người in lên rèm cửa — một cao, một thấp — đứng cạnh nhau, im lặng, bình yên.

Tôi đứng đó rất lâu và tự hỏi: nếu ngày đó, ngày anh Mộ Bạch chìa tay ra với tôi, nếu tôi chỉ nắm lấy bàn tay đó như một người em gái nắm tay anh trai — không tham lam hơn, không muốn nhiều hơn — thì tôi có được hạnh phúc không?

Có lẽ có. Có lẽ không. Tôi không biết.

Tôi chỉ biết rằng tôi đã sai — không phải vì tôi có tình cảm với anh, mà vì tôi đã chọn cách phá hoại thay vì buông tay. Vì tôi đã làm tổn thương bà nội Tô, người phụ nữ yêu tôi vô điều kiện kể từ khi bà nội ruột tôi mất. Vì tôi đã biến tình cảm của mình thành vũ khí chứ không phải thành lý do để trưởng thành.

Đó là điều tôi thật sự hối hận.

Cuối cùng tôi nhặt vali lên, quay đi.

Bước đi đầu tiên nặng như đeo đá. Bước thứ hai nhẹ hơn một chút. Đến bước thứ mười, tôi không còn quay đầu nhìn lại nữa.

Tôi không biết mình sẽ đi đâu. Không có bạn bè, không có tiền dành dụm, không có bằng cấp, không có gì ngoài cái tên Tô Hiểu Kha — cái tên mà tôi không chắc mình còn xứng mang hay không.

Nhưng tôi biết một điều: lần đầu tiên trong hai mươi mấy năm, tôi đang đi một mình. Không bám víu vào ai. Không chờ ai quay lại cứu mình.

Chỉ có tôi và con đường phía trước.

Tôi nghĩ đến bà nội ruột — người đã yêu tôi bằng tất cả những gì bà có dù bà chẳng có gì nhiều. Và tôi tự nhủ rằng nếu có kiếp sau, tôi muốn trở thành người xứng đáng với tình yêu đó.

Còn kiếp này — tôi vẫn còn một đoạn đường dài phải đi.

"Không phải mọi tình yêu đều xứng được đáp lại. Nhưng không phải vì vậy mà nó không thật. Và không phải vì nó thật mà người ta có quyền làm tổn thương người khác vì nó."

1Min Original

Đề cử truyện này

1 đề cử

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn