Chương 3: Cánh cửa khép hờ

Phải, nói chú, nhà mình có An Nhiên trấn giữ, thật yên tâm quá đi. Trong những lời khen ngợi không dứt, Minh Châu đời trước giờ đã không còn. Mà mẹ tôi, trong hình hài nhị tiểu thư, lại cười hạnh phúc trong vòng tay tôi. Nghĩ đến việc từ nay về sau tôi có thể bảo vệ mẹ, cùng mẹ làm chị em, sống một đời đủ đầy tôi không kim được mà rơi nước mắt.

Sương mù dần tan đi khi ánh bình minh ló dạng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây, chiếu sáng cả một vùng đồi núi trùng điệp. Thiên nhiên thức giấc trong sự yên bình, chim hót líu lo trên cành cây, hoa nở rộ khắp nơi. Cảnh sắc tươi đẹp ấy khiến lòng người rộn ràng niềm vui, như thể tất cả những phiền muộn của ngày hôm qua đã bị gió cuốn đi mất.

Giữa màn đêm tĩnh lặng, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời như những viên kim cương rải rác. Gió đêm mang theo hương thơm của hoa dạ lý, lan tỏa khắp khu vườn. Đâu đó vang lên tiếng chuông nhà thờ, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Tiếng côn trùng rên rỉ trong bụi cỏ, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên mà chỉ có những người thức khuya mới được thưởng thức.

Giữa màn đêm tĩnh lặng, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời như những viên kim cương rải rác. Gió đêm mang theo hương thơm của hoa dạ lý, lan tỏa khắp khu vườn. Đâu đó vang lên tiếng chuông nhà thờ, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Tiếng côn trùng rên rỉ trong bụi cỏ, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên mà chỉ có những người thức khuya mới được thưởng thức.

Sương mù dần tan đi khi ánh bình minh ló dạng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây, chiếu sáng cả một vùng đồi núi trùng điệp. Thiên nhiên thức giấc trong sự yên bình, chim hót líu lo trên cành cây, hoa nở rộ khắp nơi. Cảnh sắc tươi đẹp ấy khiến lòng người rộn ràng niềm vui, như thể tất cả những phiền muộn của ngày hôm qua đã bị gió cuốn đi mất.

Phải, nói chú, nhà mình có An Nhiên trấn giữ, thật yên tâm quá đi. Trong những lời khen ngợi không dứt, Minh Châu đời trước giờ đã không còn. Mà mẹ tôi, trong hình hài nhị tiểu thư, lại cười hạnh phúc trong vòng tay tôi. Nghĩ đến việc từ nay về sau tôi có thể bảo vệ mẹ, cùng mẹ làm chị em, sống một đời đủ đầy tôi không kim được mà rơi nước mắt.

Trên con phố nhộn nhịp của Sài Gòn, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của thành phố không bao giờ ngủ. Cô gái đội chiếc nón lá, tay cầm ly trà đá, len lỏi qua dòng người đông đúc. Ánh nắng chiều xuyên qua hàng cây xanh, tạo nên những mảng sáng tối xen kẽ trên vỉa hè.

Sương mù dần tan đi khi ánh bình minh ló dạng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây, chiếu sáng cả một vùng đồi núi trùng điệp. Thiên nhiên thức giấc trong sự yên bình, chim hót líu lo trên cành cây, hoa nở rộ khắp nơi. Cảnh sắc tươi đẹp ấy khiến lòng người rộn ràng niềm vui, như thể tất cả những phiền muộn của ngày hôm qua đã bị gió cuốn đi mất.

Trên con phố nhộn nhịp của Sài Gòn, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của thành phố không bao giờ ngủ. Cô gái đội chiếc nón lá, tay cầm ly trà đá, len lỏi qua dòng người đông đúc. Ánh nắng chiều xuyên qua hàng cây xanh, tạo nên những mảng sáng tối xen kẽ trên vỉa hè.

N

Đề cử truyện này

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn