Phía Sau Một Người Lạ Từng Quen
Phía Sau Một Người Lạ Từng Quen
1. Buổi chiều lạc lõng
Thành phố vào thu, không khí se sắt bủa vây những tâm hồn cô độc. Tôi đứng giữa ngã tư đường, nơi mà vài năm trước, tôi đã từng ngẩn ngơ nhìn theo bóng một cô gái với đôi mắt sáng như chưa từng biết đến nỗi đau. Thời gian là một gã thợ rèn tàn nhẫn, nó đúc nên những kỷ niệm đẹp đẽ nhưng cũng chính nó mài mòn đi những cảm xúc nồng cháy ban đầu.
Hôm nay, tôi gặp lại em. Không phải trong một giấc chiêm bao, cũng chẳng phải trong những giả thuyết "giá như" đầy hối tiếc. Chúng tôi đứng đối diện nhau giữa phố thị đông đúc, nhưng cảm giác lại xa xôi hơn cả vạn dặm. Em vẫn thế, vẫn nụ cười ấy, nhưng trong ánh mắt không còn dành cho tôi một chỗ đứng nào cả.
Đăng nhập để tiếp tục đọc
Mở khóa toàn bộ truyện với 500000 xu