Chương 2: Giao ước bí mật

Trên con phố nhộn nhịp của Sài Gòn, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của thành phố không bao giờ ngủ. Cô gái đội chiếc nón lá, tay cầm ly trà đá, len lỏi qua dòng người đông đúc. Ánh nắng chiều xuyên qua hàng cây xanh, tạo nên những mảng sáng tối xen kẽ trên vỉa hè.

Nhìn đôi mắt trong veo ấy, tôi biết, mẹ đã làm được, mẹ đã đầu thai thành em gái tôi rồi. Cả nhà sửng số. Trời đất, em bé yêu chị gái quá trời, chắc trong bụng cảm nhận được chị An Nhiên tốt với nó thế nào rồi. Nước mắt tôi lăn dài trên má, nhưng đó là nước mắt hạnh phúc, giọt nước mắt mà tôi đã chờ đợi suốt cả một kiếp người.

Phải, nói chú, nhà mình có An Nhiên trấn giữ, thật yên tâm quá đi. Trong những lời khen ngợi không dứt, Minh Châu đời trước giờ đã không còn. Mà mẹ tôi, trong hình hài nhị tiểu thư, lại cười hạnh phúc trong vòng tay tôi. Nghĩ đến việc từ nay về sau tôi có thể bảo vệ mẹ, cùng mẹ làm chị em, sống một đời đủ đầy tôi không kim được mà rơi nước mắt.

Phải, nói chú, nhà mình có An Nhiên trấn giữ, thật yên tâm quá đi. Trong những lời khen ngợi không dứt, Minh Châu đời trước giờ đã không còn. Mà mẹ tôi, trong hình hài nhị tiểu thư, lại cười hạnh phúc trong vòng tay tôi. Nghĩ đến việc từ nay về sau tôi có thể bảo vệ mẹ, cùng mẹ làm chị em, sống một đời đủ đầy tôi không kim được mà rơi nước mắt.

Nhìn đôi mắt trong veo ấy, tôi biết, mẹ đã làm được, mẹ đã đầu thai thành em gái tôi rồi. Cả nhà sửng số. Trời đất, em bé yêu chị gái quá trời, chắc trong bụng cảm nhận được chị An Nhiên tốt với nó thế nào rồi. Nước mắt tôi lăn dài trên má, nhưng đó là nước mắt hạnh phúc, giọt nước mắt mà tôi đã chờ đợi suốt cả một kiếp người.

Trên con phố nhộn nhịp của Sài Gòn, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của thành phố không bao giờ ngủ. Cô gái đội chiếc nón lá, tay cầm ly trà đá, len lỏi qua dòng người đông đúc. Ánh nắng chiều xuyên qua hàng cây xanh, tạo nên những mảng sáng tối xen kẽ trên vỉa hè.

Giữa màn đêm tĩnh lặng, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời như những viên kim cương rải rác. Gió đêm mang theo hương thơm của hoa dạ lý, lan tỏa khắp khu vườn. Đâu đó vang lên tiếng chuông nhà thờ, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Tiếng côn trùng rên rỉ trong bụi cỏ, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên mà chỉ có những người thức khuya mới được thưởng thức.

Nhìn đôi mắt trong veo ấy, tôi biết, mẹ đã làm được, mẹ đã đầu thai thành em gái tôi rồi. Cả nhà sửng số. Trời đất, em bé yêu chị gái quá trời, chắc trong bụng cảm nhận được chị An Nhiên tốt với nó thế nào rồi. Nước mắt tôi lăn dài trên má, nhưng đó là nước mắt hạnh phúc, giọt nước mắt mà tôi đã chờ đợi suốt cả một kiếp người.

Giữa màn đêm tĩnh lặng, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời như những viên kim cương rải rác. Gió đêm mang theo hương thơm của hoa dạ lý, lan tỏa khắp khu vườn. Đâu đó vang lên tiếng chuông nhà thờ, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Tiếng côn trùng rên rỉ trong bụi cỏ, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên mà chỉ có những người thức khuya mới được thưởng thức.

Trên con phố nhộn nhịp của Sài Gòn, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của thành phố không bao giờ ngủ. Cô gái đội chiếc nón lá, tay cầm ly trà đá, len lỏi qua dòng người đông đúc. Ánh nắng chiều xuyên qua hàng cây xanh, tạo nên những mảng sáng tối xen kẽ trên vỉa hè.

Nhìn đôi mắt trong veo ấy, tôi biết, mẹ đã làm được, mẹ đã đầu thai thành em gái tôi rồi. Cả nhà sửng số. Trời đất, em bé yêu chị gái quá trời, chắc trong bụng cảm nhận được chị An Nhiên tốt với nó thế nào rồi. Nước mắt tôi lăn dài trên má, nhưng đó là nước mắt hạnh phúc, giọt nước mắt mà tôi đã chờ đợi suốt cả một kiếp người.

Phải, nói chú, nhà mình có An Nhiên trấn giữ, thật yên tâm quá đi. Trong những lời khen ngợi không dứt, Minh Châu đời trước giờ đã không còn. Mà mẹ tôi, trong hình hài nhị tiểu thư, lại cười hạnh phúc trong vòng tay tôi. Nghĩ đến việc từ nay về sau tôi có thể bảo vệ mẹ, cùng mẹ làm chị em, sống một đời đủ đầy tôi không kim được mà rơi nước mắt.

Phải, nói chú, nhà mình có An Nhiên trấn giữ, thật yên tâm quá đi. Trong những lời khen ngợi không dứt, Minh Châu đời trước giờ đã không còn. Mà mẹ tôi, trong hình hài nhị tiểu thư, lại cười hạnh phúc trong vòng tay tôi. Nghĩ đến việc từ nay về sau tôi có thể bảo vệ mẹ, cùng mẹ làm chị em, sống một đời đủ đầy tôi không kim được mà rơi nước mắt.

T

Đề cử truyện này

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn

Giao ước bí mật — Phải làm sao khi đối tượng yêu qua mạng là ông chủ hói đầu | 1min