Chương 2: Bản Nhạc Dang Dở Của Hai Thời Đại

Chương 1: Những Năm Tháng "Nếu Ngày Ấy"

Thành phố những năm đó nhỏ bé và yên bình như chính tâm hồn của một chàng trai vừa mới biết lớn. Tôi khi ấy là một kẻ khờ khạo, thường xuyên đứng ngẩn ngơ dưới những tán bằng lăng tím để chờ đợi một bóng hình. Em xuất hiện trong cuộc đời tôi như một cơn gió mùa hạ, đôi mắt em sáng trong như chưa từng biết đến một vết xước nào của sự tổn thương.

Tôi thích em, cả khu phố đều biết, chỉ có em là không biết, hoặc có lẽ tôi đã quá hèn nhát để cho em cơ hội được biết. Có những buổi chiều, tôi đi phía sau em, nhìn bóng em nhạt nhòa dần dưới ánh hoàng hôn, đôi môi mấp máy những lời tỏ tình nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong. Sự ngượng ngùng của tuổi trẻ khiến tôi tin rằng chỉ cần ở bên cạnh em như một người bạn là đủ.

Nhưng năm tháng chẳng chờ đợi ai. Tôi đã để em lướt qua đời mình trong sự lặng lẽ. Suốt nhiều năm sau đó, câu hỏi "Nếu ngày ấy anh ngỏ lời..." cứ ám ảnh tôi vào mỗi đêm đông rét buốt. Tôi tự vẽ ra một viễn cảnh đẹp đẽ rằng nếu mình dũng cảm hơn, chúng ta đã có một cái kết thật khác. Sự hối tiếc đó là một vết sẹo êm đềm, cho đến khi tôi gặp được cô gái thứ hai trong đời mình.

Chương 2: Căn Bệnh Mang Tên Im Lặng

Tôi mang theo sự hối tiếc của quá khứ để bước vào tình yêu mới với một tâm thế nâng niu hơn. Tôi tự hứa sẽ không để sự im lặng làm mất đi người mình thương một lần nữa. Thế nhưng, đời không như là mơ. Tình yêu trưởng thành không chỉ cần lời nói, nó cần cả sự kết nối.

Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu rạn nứt khi những nắng nhẹ nhàng của buổi chiều không còn mang lại cảm giác bình yên. Một ngày nọ, em nhìn tôi, ánh mắt xa xăm rồi nói: "Mình dừng đi". Tôi đứng sững sờ, cố gắng dùng mọi lý lẽ để cứu vãn, nhưng dường như sợi dây liên kết đã đứt từ rất lâu trước khi em thốt ra lời đó.

Chúng tôi đã sai ở đâu? Có lẽ là từ những đêm dài không còn trò chuyện thâu đêm. Từ những lúc cả hai không còn cùng nhau cạn chén để say mèm và trút hết nỗi lòng. Chúng tôi chọn cách im lặng trước những mâu thuẫn, để rồi sự im lặng ấy tích tụ thành một bức tường sắt đá.

Chương 3: Những Chữ "Giá Như" Muộn Màng

Tôi nhận ra rằng, sự im lặng của tuổi trưởng thành còn đáng sợ hơn sự nhút nhát của tuổi trẻ. Ngày xưa, tôi không nói vì sợ bị từ chối. Còn bây giờ, chúng tôi không nói vì nghĩ rằng đối phương không còn bận tâm.

Đêm nay, tôi ngồi lướt lại những dòng tin nhắn cũ không người phản hồi. Những ngày kỷ niệm đặc biệt (special days) đã bị lãng quên trong bộn bề cuộc sống. Tôi tự hỏi, tại sao trái tim em lại trở nên sắt đá như vậy? Hay chính tôi cũng đã vô tình xây nên bức tường đó?

"Giá như em muốn anh là người giúp em vơi đi bộn bề. Giá như chúng ta có thể cởi lòng khi giận hờn..."

Những câu hỏi "giá như" lại một lần nữa hiện về, nhưng lần này nó mang vị đắng chát hơn nhiều. Mưa bắt đầu rơi, trôi đi những dấu chân cuối cùng trên con đường chúng tôi từng chung lối. Tôi nhận ra mình vẫn ở đây, vẫn muốn giữ lấy đôi tay ấy, nhưng tình yêu đã tan thành mây khói từ khi chúng ta ngừng lắng nghe nhau.

Kết: Một Giấc Chiêm Bao

Giờ đây, tôi mang trong mình hai nỗi đau của hai thời điểm khác nhau. Một là nỗi đau vì đã không bắt đầu, hai là nỗi đau vì đã không biết cách giữ lại. Chiều nay gió lại cuốn lá lao xao, tôi xin giữ tất cả lại thành một giấc chiêm bao êm đềm.

Tôi đứng giữa ranh giới của quá khứ và thực tại, hiểu rằng tình yêu không chỉ là một lời ngỏ lời lúc ban đầu, mà còn là sự kiên trì mở lòng với nhau mỗi ngày. Nếu không thể đồng điệu, thì dù có bao nhiêu chữ "giá như", chúng ta cũng chỉ là những người lạ đi chung một đoạn đường, để rồi cuối cùng lại trả nhau về với sự thẫn thờ của riêng mình.

Thông điệp: Đừng để sự ngại ngùng giết chết khởi đầu, và đừng để sự im lặng kết thúc hành trình. Hãy nói khi còn có thể, vì "giá như" là từ buồn nhất trong mọi ngôn ngữ.

Soobin Hoàng Di

Đề cử truyện này

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn