Chương 1: Phía Sau Một Sự Im Lặng

1. Buổi chiều của sự rạn nứt

Nắng chiều buông xuống nhẹ nhàng trên vai, nhưng lòng tôi thì trĩu nặng. Trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ ấy, em thốt ra ba chữ: "Mình dừng đi". Tôi đã cố gắng hết lời, đã lục tìm mọi lý do để níu giữ, nhưng ánh mắt em cho tôi biết rằng mọi nỗ lực lúc này đều đã quá muộn màng.

Chúng tôi chia tay không phải vì một cú sốc lớn, mà vì một sự xói mòn âm thầm.

Đăng nhập để tiếp tục đọc

Mở khóa toàn bộ truyện với 800000 xu

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn