Chương 2: Trở về quê hương

Quán cà phê nhỏ nằm ở góc phố quen thuộc, nơi mà hai người lần đầu gặp nhau cách đây đã ba năm. Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, trời đổ mưa bất chợt, cô chạy vội vào quán để trú mưa và va phải anh, làm đổ cả ly cà phê lên áo sơ mi trắng tinh của anh. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cô biết, cuộc đời mình sẽ không bao giờ như cũ nữa.

Phải, nói chú, nhà mình có An Nhiên trấn giữ, thật yên tâm quá đi. Trong những lời khen ngợi không dứt, Minh Châu đời trước giờ đã không còn. Mà mẹ tôi, trong hình hài nhị tiểu thư, lại cười hạnh phúc trong vòng tay tôi. Nghĩ đến việc từ nay về sau tôi có thể bảo vệ mẹ, cùng mẹ làm chị em, sống một đời đủ đầy tôi không kim được mà rơi nước mắt.

Căn phòng chìm trong ánh nến lung linh, những bóng đen nhảy múa trên tường đá cổ kính. Mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí, mang đến cảm giác yên bình nhưng cũng đầy bí ẩn. Người đàn ông ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn, đôi mắt sắc bén như đang đọc được suy nghĩ của mọi người xung quanh. Hắn đặt xuống ly rượu đỏ, nụ cười bí ẩn nở trên môi.

Căn phòng chìm trong ánh nến lung linh, những bóng đen nhảy múa trên tường đá cổ kính. Mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí, mang đến cảm giác yên bình nhưng cũng đầy bí ẩn. Người đàn ông ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn, đôi mắt sắc bén như đang đọc được suy nghĩ của mọi người xung quanh. Hắn đặt xuống ly rượu đỏ, nụ cười bí ẩn nở trên môi.

Phải, nói chú, nhà mình có An Nhiên trấn giữ, thật yên tâm quá đi. Trong những lời khen ngợi không dứt, Minh Châu đời trước giờ đã không còn. Mà mẹ tôi, trong hình hài nhị tiểu thư, lại cười hạnh phúc trong vòng tay tôi. Nghĩ đến việc từ nay về sau tôi có thể bảo vệ mẹ, cùng mẹ làm chị em, sống một đời đủ đầy tôi không kim được mà rơi nước mắt.

Quán cà phê nhỏ nằm ở góc phố quen thuộc, nơi mà hai người lần đầu gặp nhau cách đây đã ba năm. Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, trời đổ mưa bất chợt, cô chạy vội vào quán để trú mưa và va phải anh, làm đổ cả ly cà phê lên áo sơ mi trắng tinh của anh. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cô biết, cuộc đời mình sẽ không bao giờ như cũ nữa.

Ánh trăng chiếu rọi qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn nhà. Bóng tối bao phủ lấy căn phòng, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua kẽ cửa. Một thế giới bí ẩn đang chờ đợi phía trước, nơi mà mọi câu chuyện đều bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất. Cô gái trẻ ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mà bầu trời đêm gặp gỡ mặt đất trong một đường viền mờ ảo.

Phải, nói chú, nhà mình có An Nhiên trấn giữ, thật yên tâm quá đi. Trong những lời khen ngợi không dứt, Minh Châu đời trước giờ đã không còn. Mà mẹ tôi, trong hình hài nhị tiểu thư, lại cười hạnh phúc trong vòng tay tôi. Nghĩ đến việc từ nay về sau tôi có thể bảo vệ mẹ, cùng mẹ làm chị em, sống một đời đủ đầy tôi không kim được mà rơi nước mắt.

Ánh trăng chiếu rọi qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn nhà. Bóng tối bao phủ lấy căn phòng, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua kẽ cửa. Một thế giới bí ẩn đang chờ đợi phía trước, nơi mà mọi câu chuyện đều bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất. Cô gái trẻ ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mà bầu trời đêm gặp gỡ mặt đất trong một đường viền mờ ảo.

Quán cà phê nhỏ nằm ở góc phố quen thuộc, nơi mà hai người lần đầu gặp nhau cách đây đã ba năm. Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, trời đổ mưa bất chợt, cô chạy vội vào quán để trú mưa và va phải anh, làm đổ cả ly cà phê lên áo sơ mi trắng tinh của anh. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cô biết, cuộc đời mình sẽ không bao giờ như cũ nữa.

D

Đề cử truyện này

MessengerFacebookZaloThreads

Đề xuất cho bạn