

Thành phố những năm đó nhỏ bé và yên bình như chính tâm hồn của một chàng trai vừa mới biết lớn. Tôi khi ấy là một kẻ khờ khạo, thường xuyên đứng ngẩn ngơ dưới những tán bằng lăng tím để chờ đợi một bóng hình. Em xuất hiện trong cuộc đời tôi như một cơn gió mùa hạ, đôi mắt em sáng trong như chưa từng biết đến một vết xước nào của sự tổn thương.